Деревня
Приветствую тебя, пустынный уголок, Приют спокойствия, трудов и вдохновенья, Где льётся дней моих невидимый поток На лоне счастья и забвенья. Я твой: я променял порочный двор цирцей, Роскошные пиры, забавы, заблужденья На мирный шум дубров, на тишину полей, На праздность вольную, подругу размышленья.
Я твой: люблю сей тёмный сад С его прохладой и цветами, Сей луг, уставленный душистыми скирдами, Где светлые ручьи в кустарниках шумят. Везде передо мной подвижные картины: Здесь вижу двух озёр лазурные равнины, Где парус рыбаря белеет иногда, За ними ряд холмов и нивы полосаты, Вдали рассыпанные хаты, На влажных берегах бродящие стала, Овины дымные и мельницы крилаты; Везде следы довольства и труда...
Я здесь, от суетных оков освобождённый, Учуся в истине блаженство находить, Свободною душой закон боготворить, Роптанью не внимать толпы непросвещённой, Участьем отвечать застенчивой мольбе И не завидывать судьбе Злодея иль глупца - в величии неправом.
Оракулы веков, здесь вопрошаю вас! В уединенье величавом Слышнее ваш отрадный глас. Он гонит лени сон угрюмый, К трудам рождает жар во мне, И ваши творческие думы В душевной зреют глубине.
Но мысль ужасная здесь душу омрачает: Среди цветущих нив и гор Друг человечества печально замечает Везде невежества убийственный позор. Не видя слёз, не внемля стона, На пагубу людей избранное судьбой, Здесь барство дикое, без чувства, без закона, Присвоило себе насильственной лозой И труд, и собственность, и время земледельца. Склонясь на чуждый плуг, покорствуя бичам, Здесь рабство тощее влячится по браздам Неумолимого владельца. Здесь тягостный ярем до гроба все влекут, Надежд и склонностей в душе питать не смея, Здесь девы юные цветут Для прихоти бесчувственной злодея. Опора милая стареющих отцов, Младые сыновья, товарищи трудов, Из хижины родной идут собой умножить Дворовые толпы измученных рабов. О, если б голос мой умел сердца тревожить! Почто в груди моей горит бесплодный жар И не дан мне судьбой витийства грозный дар? Увижу ль, о друзья! народ неугнетённый И рабство, падшее по манию царя, И над отечеством свободы просвещённой Взойдёт ли наконец прекрасная заря?
1819 |
Làng
Ta chào ngươi, hỡi mảnh đất cô đơn Nơi nương tựa của bình an, lao động Nơi cảm hứng chảy dạt dào lai láng Nơi đời trôi giữa hạnh phúc lãng khuây. Ta của ngươi - ta đã trở về đây Từ bỏ chốn thượng lưu bệnh hoạn Những cuộc vui chơi xa hoa chè chén Trở về đây với tiếng lá hàng sồi Với ruộng đồng bằng lặng thảnh thơi Người bạn gái hiền giúp cho ta mộng tưởng.
Ta của ngươi - yêu biết mấy thửa vườn xanh thắm Với muôn hoa và bóng mát dịu dàng Đồng có xanh những đụn rạ ngát hương Lạch suối trong giữa bụi bờ róc rách Trước mắt ta kìa bao bức tranh linh hoạt: Đây bao la hai hồ nước trong xanh Nơi đôi khi thuyền cá thoáng cánh buồm; Sau hồ nước là đồi và ruộng đồng ngang dọc Xa xa nữa những mái lều lác đác Bò thần thơ bên bãi vực phì nhiêu Những sân phơi mù bụi, cối xay gió cánh diều, Chốn chốn làm ăn đủ đầy sung túc.
Ta về đây thoát khỏi thế đời câu thúc Học tìm tòi hạnh phúc trong chân tình Với tâm hồn tự do ta theo phép nước luật hình Đem ân tình đáp lại lời e dè cầu khẩn Không còn bận tai nghe bọn ngu lảm nhảm Chẳng tị hiểm với chức phận đứa gian thần Hay thằng ngu kia trong uy vũ xênh xang.
Hỡi các đấng thần linh, tôi xin hỏi! Giữa nơi đây u tịch tôn nghiêm Tiếng huyền diệu nghe thấy rõ thêm Tiếng nói ấy xua tan chây lười ác mộng Khơi ngọn lửa hăng say lao động Nguồn cảm linh sáng tạo của các người Trong lòng ta đọng lại chín muồi.
Nhưng nơi đây có một điều khủng khiếp Làm lòng ta se lại xót xa Giữa ruộng đồng đồi núi nở hoa Người bạn của nhân quần buồn rầu nhận thấy Cảnh dân tình u tối lầm than Cả một bầy thống trị dã man Không nhân nghĩa, không tình, không lí Mặc nước mắt rơi, mặc lời rên rỉ Chúng sinh ra để hủy hoại sinh linh Dùng đòn roi áp bức chiếm cho mình Cả lao động, thời gian, của cải.
Theo luống cày còng lưng tê tái Dưới làn roi khổ nhục ê chề Đám nông nô xơ xác chân kéo lê Trên luống đất bọn chủ nô tàn ác Ách nặng nề kéo lê cho tới chết Không dám nuôi chút hoài bão ước mơ Những cô gái nơi đây trinh tiết ngây thơ Bọn quỉ đem mua vui trong chốc lát Chốn tựa nương của cha già khi tuổi hạc Những người con trai, bạn hữu của ruộng đồng Phải bỏ cửa nhà lũ lượt đến cho đông Đám đầy tớ tôi đòi phờ phạc Chao ôi, giá tiếng thơ tôi rung động trước lòng người? Sao tim tôi vẫn cháy một nhiệt tình vô bổ Sao trời không cho tôi tài hùng biện để làm nên giông tố? Các bạn ơi, tôi có thể thấy được chăng Ngày nhân dân cởi tròng thoát ách Cảnh nô lệ theo lệnh vua xóa sạch Và bình minh rực rỡ của tự do Có chiếu rọi trên trời Tổ quốc?
Thúy Toàn dịch |
Nguồn: “Thơ A. Puskin song ngữ Nga - Việt” do Vũ Thế Khôi tuyển chọn.
Sách được xuất bản năm 2014, nhân kỷ niệm 215 năm sinh A. Puskin (1899 - 2014),
theo chương trình hoạt động của Phân viện tiếng Nga Puskin tại Hà Nội; Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây;
Hội Hữu nghị Việt Nam - Liên bang Nga; và Quỹ Hỗ trợ dịch văn học Việt - Nga, Hội Nhà văn Việt Nam.
Bình luận:
-
Phân viện Puskin - cầu nối cho thiếu nhi Việt Nam đến với “Artek - Vương quốc của tuổi thơ và tình bạn”
-
Hội thảo khoa học Quốc tế II "Giáo dục. Tọa đàm vì tương lai" 26-27-28/03/2017
-
Hội thảo chuyên đề Quốc tế lần I "Tiếng Nga trong thế giới đa văn hóa" từ ngày 8-12/06/2017
-
Cuộc thi tiếng Nga quốc tế "Artek" năm 2017
-
Giờ học tiếng Nga với người bản ngữ
-
Chuẩn bị du học
-
Chủ đề "Tình bạn"
-
Giao lưu văn hóa, học hè và trải nghiệm tại Saint-Petersburg - Hè 2016
-
Festival dành cho học sinh và sinh viên “Đa sắc màu Việt-Nga”


